ép tình
Định nghĩa
- Động từ:
- Ép buộc tình cảm: "ép tình" chỉ hành động cố gắng tạo ra hoặc duy trì một mối quan hệ tình cảm (yêu đương, thương mến) một cách gượng ép, không tự nhiên, thường do áp lực từ bên ngoài hoặc vì lợi ích cá nhân mà không xuất phát từ tình yêu thực sự.
Ví dụ sử dụng
- Động từ:
- Anh ta ép tình cô ấy bằng cách hứa hẹn tài sản. (Anh ta cố tình tạo ra tình cảm giả tạo với cô ấy bằng lời hứa về vật chất.)
- Đừng ép tình, vì tình yêu không thể miễn cưỡng. (Đừng cố gắng tạo ra tình cảm một cách gượng ép, vì tình yêu cần sự tự nguyện.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Ép tình không ép được duyên": Thành ngữ chỉ việc cố gắng tạo ra tình cảm nhưng không thể thay đổi số phận hay duyên phận.
- Dù có ép tình thế nào, cuối cùng họ vẫn không đến được với nhau. (Dù cố gắng gượng ép tình cảm, cuối cùng họ vẫn không có duyên với nhau.)
Biến thể và từ gần giống
Ép duyên (động từ): ép buộc người khác kết hôn hoặc yêu đương theo ý mình, thường do gia đình hoặc xã hội áp đặt.
- Cha mẹ ép duyên con cái là điều không nên. (Cha mẹ ép buộc con cái kết hôn là hành động không tốt.)
Ép uổng (động từ): ép buộc một cách vô lý, không công bằng.
- Cô ấy cảm thấy bị ép uổng trong chuyện tình cảm. (Cô ấy thấy mình bị ép buộc một cách vô lý trong chuyện tình yêu.)
Từ đồng nghĩa
- Ép buộc tình cảm: hành động gượng ép trong tình yêu.
- Gượng ép tình yêu: tạo ra tình cảm một cách miễn cưỡng, không tự nguyện.
Thành ngữ liên quan
- Ép tình, tình chẳng thuận: Ép buộc trong tình cảm sẽ không đạt được kết quả tốt đẹp.
- Anh ta cố ép tình nhưng cuối cùng tình chẳng thuận. (Anh ta cố gắng gượng ép tình cảm nhưng cuối cùng không thành công.)